Thứ Sáu, Tháng Sáu 14, 2024
Trang chủCâu Lạc BộTiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn...

Tiểu sử Chelsea – hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu

Câu lạc bộ bóng đá Chelsea (tiếng Anh: Chelsea Football Club) (IPA:/ˈtʃɛlsiː/) là một câu lạc bộ bóng đá chuyên nghiệp có trụ sở tại Fulham, London, hiện đang thi đấu tại Giải bóng đá Ngoại hạng Anh. Sân nhà của CLB là Stamford Bridge.

Tổng quan

Chelsea Football Club là một câu lạc bộ bóng đá chuyên nghiệp có trụ sở tại Fulham, Luân Đôn, hiện đang tham gia Giải bóng đá Ngoại hạng Anh. Sân nhà của đội bóng là Stamford Bridge.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 1

Chelsea giành danh hiệu lớn đầu tiên vào năm 1955, khi giành chức vô địch quốc gia. Sau đó, họ còn giành thêm một vài danh hiệu khác từ năm 1965 đến 1996. Trong hai thập kỷ gần đây, Chelsea là đội bóng thành công nhất với 18 danh hiệu lớn trong tổng số 21 danh hiệu từ năm 1997. Câu lạc bộ này đã giành 6 chức vô địch quốc gia, 8 FA Cup, 5 League Cup, 4 FA Community Shield, 1 UEFA Champions League, 2 UEFA Cup Winners’ Cup, 2 UEFA Europa League và 1 UEFA Super Cup. Chelsea là câu lạc bộ duy nhất tại Luân Đôn giành chức vô địch UEFA Champions League và là một trong năm câu lạc bộ trên toàn cầu, đồng thời là câu lạc bộ Anh đầu tiên, giành cả ba giải đấu cấp câu lạc bộ của UEFA.

Màu sắc truyền thống của Chelsea là xanh đậm và tất trắng. Biểu trưng của câu lạc bộ đã được thay đổi một vài lần để mang lại thương hiệu và hình ảnh mới. Biểu trưng hiện tại có hình sư tử cầm một chiếc gậy, đây là biến thể so với biểu trưng được giới thiệu trong những năm 1950. Chelsea có lượng khán giả bình quân đến sân xem đội nhà thi đấu cao nhất thứ sáu ở Anh. Trong mùa giải 2015-2016, bình quân có 41.500 cổ động viên đến sân xem đội nhà thi đấu, đứng thứ bảy ở Premier League. Từ năm 2003, Chelsea được sở hữu bởi tỉ phú người Nga Roman Abramovich. Vào năm 2016, tạp chí Forbes xếp hạng Chelsea thứ bảy trong các câu lạc bộ bóng đá có giá trị nhất trên thế giới, với giá trị 1,15 tỉ bảng Anh (tương đương 1,66 tỉ đô la Mỹ).

Vào năm 2022, Roman Abramovich đã bán Chelsea cho Todd Boehly, Clearlake Capital, Mark Walter và Hansjörg Wyss.

 

Lịch sử

Giai đoạn đầu

Vào năm 1904, Gus Mears đã mua lại Stamford Bridge, một sân vận động thể thao, với mục đích biến nó thành một sân bóng đá. Tuy nhiên, lời đề nghị cho câu lạc bộ Fulham ở gần đó thuê sân đã bị từ chối, vì vậy Mears đã tự thành lập một câu lạc bộ để sử dụng sân bóng đá. Vì đã có một câu lạc bộ mang tên Fulham trong khu vực, nên tên của quận lân cận là Chelsea đã được chọn cho câu lạc bộ mới. Nhiều tên gọi khác như Kensington FC, Stamford Bridge FC và Luân Đôn FC cũng đã được xem xét.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 2

Chelsea được thành lập vào ngày 10 tháng 3 năm 1905 tại quán rượu The Rising Sun (hiện nay là The Butcher’s Hook), đối diện với lối vào chính của sân Stamford Bridge ở đường Fulham Road, và được chấp nhận tham gia giải đấu Football League ngay sau đó.

Trong mùa giải thứ hai của mình, câu lạc bộ đã lên First Division và sau đó thường xuyên leo xuống giữa First và Second Divisions trong những năm đầu thành lập. Họ đạt tới Chung kết FA Cup năm 1915, nhưng đã thất bại trước Sheffield United trên sân Old Trafford. Chelsea đạt vị trí thứ ba tại First Division năm 1920, đây là thành tích tốt nhất của câu lạc bộ tại giải đấu quốc gia vào thời điểm đó.

Chelsea thu hút đông đảo khán giả đến sân và tạo được danh tiếng nhờ việc ký hợp đồng với những cầu thủ có tên tuổi, tuy nhiên thành công vẫn chưa đến với câu lạc bộ trong những năm giữa hai cuộc chiến.

Vào năm 1952, cựu tiền đạo trung tâm của Arsenal và tuyển Anh là Ted Drake đã trở thành huấn luyện viên trưởng và tiến hành hiện đại hóa câu lạc bộ. Ông đã bỏ biểu trưng người hưu trí Chelsea, cải thiện hệ thống đào tạo trẻ và phương pháp huấn luyện, xây dựng lại đội bóng với những cầu thủ từ các giải đấu thấp hơn và nghiệp dư. Kết quả là ông đã giúp Chelsea giành được chức vô địch quốc gia đầu tiên trong mùa giải 1954-1955. Mùa giải sau đó UEFA tạo ra European Champions’ Cup, nhưng do sự phản đối từ The Football League và FA Chelsea đã bị buộc thuyết phục rút lui khỏi giải đấu từ trước khi nó khởi tranh. Chelsea đã thất bại trong việc duy trì thành công và chỉ kết thúc ở khu vực giữa bảng xếp hạng trong những năm 1950 sau đó Tommy Docherty lên làm huấn luyện viên kiêm cầu thủ.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 3

Docherty đã thành lập một đội bóng mới cho Chelsea xung quanh một nhóm các cầu thủ trẻ tài năng đang nổi lên từ hệ thống đào tạo trẻ của câu lạc bộ. Dù luôn tranh chấp danh hiệu trong những năm 1960, Chelsea không thể đạt được thành công. Mùa giải 1964-1965, họ có cơ hội giành cú ăn ba League, FA Cup và League Cup nhưng chỉ giành được League Cup và thất bại ở hai giải đấu còn lại. Trong ba mùa giải, đội bóng đã thua ba trận bán kết của các giải đấu lớn và một lần giành á quân FA Cup. Dưới sự kế nhiệm của Dave Sexton, Chelsea đã giành chức vô địch FA Cup vào năm 1970, đánh bại Leeds United 2-1 trong trận đá lại chung kết. Năm sau đó, Chelsea đã giành danh hiệu châu Âu đầu tiên của mình, UEFA Cup Winners’ Cup, trong trận đá lại khác, lần này là trước Real Madrid ở Athens.

Từ cuối những năm 1970 đến những năm 1980, Chelsea đã trải qua một thời kỳ hỗn loạn. Do tham vọng mở rộng sân Stamford Bridge, tình hình tài chính của câu lạc bộ bị đe dọa, các cầu thủ ngôi sao đã bị bán đi và đội bóng phải xuống hạng. Ngoài ra, các nhóm hooligan khét tiếng trong cổ động viên đã gây đau đầu cho câu lạc bộ trong hàng thập kỷ. Năm 1982, Chelsea đã gặp may mắn trong thời kỳ khó khăn nhất khi được Ken Bates mua lại với giá tượng trưng một bảng Anh, mặc dù quyền sử dụng sân Stamford Bridge đã bị bán cho các nhà phát triển bất động sản. Điều này có nghĩa là câu lạc bộ phải đối mặt với nguy cơ mất sân nhà. Trên sân cỏ, đội bóng đã có cải thiện đáng kể, từ việc đối mặt với nguy cơ xuống Third Division lần đầu tiên. Vào năm 1983, huấn luyện viên John Neal đã tạo ra một đội bóng mới ấn tượng với kinh phí hạn hẹp. Chelsea đã giành chức vô địch Second Division trong mùa giải 1983-1984 và trụ vững tại giải đấu cao nhất, trước khi xuống hạng một lần vào năm 1988. Câu lạc bộ ngay lập tức trở lại sau khi vô địch Second Division mùa 1988–89.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 4


Sau một thời gian dài đấu tranh pháp lý, Bates giành lại quyền sử dụng sân cho câu lạc bộ vào năm 1992 với thỏa thuận với ngân hàng chủ nợ của công ty bất động sản, công ty bị phá sản do sụp đổ thị trường. Thành tích của Chelsea khi thi đấu tại giải đấu Premier League mới là tương đối thuyết phục, mặc dù họ chỉ vào đến Chung kết FA Cup 1994 với Glenn Hoddle. Cho đến khi bổ nhiệm Ruud Gullit với tư cách cầu thủ kiêm huấn luyện viên năm 1996 số phận câu lạc bộ thay đổi. Ông mang về những cầu thủ quốc tế hàng đầu, câu lạc bộ vô địch FA Cup năm 1997 và một lần nữa trở lại với vị thế của một trong những câu lạc bộ hàng đầu nước Anh. Gullit được thay thế bởi Gianluca Vialli, người đưa đội bóng giành chức vô địch League Cup, UEFA Cup Winners’ Cup và UEFA Super Cup năm 1998, FA Cup năm 2000 và lần đầu tham dự UEFA Champions League. Vialli bị sa thải và được thay bởi Claudio Ranieri, người đưa Chelsea tới Chung kết FA Cup 2002 và vòng loại Champions League mùa 2002–03.

Thời chủ tịch Roman Abramovich (2003-2022)

Nhiệm kỳ đầu của Mourinho (2004-2007)

Vào tháng Sáu năm 2003, Bates đã bán câu lạc bộ Chelsea cho tỷ phú người Nga Roman Abramovich với giá 140 triệu bảng Anh. Trở thành chủ tịch Chelsea, Abramovich đã chi gần 111 triệu bảng Anh để đầu tư và tái thiết cho câu lạc bộ, mua về nhiều cầu thủ như Hernán Crespo, Adrian Mutu, Claude Makélélé và Damien Duff. Với số tiền này, Chelsea được kỳ vọng sẽ trở thành một ông lớn, nhưng với sự dẫn dắt của huấn luyện viên Claudio Ranieri, Chelsea không giành được bất kỳ danh hiệu nào trong năm đầu tiên, xếp sau Arsenal tại Giải Ngoại hạng và bị loại ở Cúp FA. Trong UEFA Champions League năm 2004, Chelsea đã dừng bước ở vòng bán kết trước AS Monaco và sau đó Ranieri đã bị sa thải.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 5

Vào mùa giải tiếp theo, Chelsea đã thuê huấn luyện viên người Bồ Đào Nha, Jose Mourinho, để dẫn dắt đội bóng. Với sự bổ sung lực lượng như thủ môn Petr Čech, tiền đạo Didier Drogba và hậu vệ Ricardo Carvalho, Chelsea đã đánh bại Arsenal và Manchester United để đăng quang ngôi vô địch Giải Ngoại hạng Anh với điểm số kỷ lục 95 điểm với 29 trận thắng, 8 trận hòa và chỉ thua 1 trận. Họ cũng giành được Cúp liên đoàn Anh sau khi đánh bại Liverpool 3-2 ở trận chung kết. Trong Cup châu Âu cùng năm, Chelsea của Jose Mourinho đã vượt qua vòng bảng và sau đó đánh bại Barcelona và Bayern Munich để vào tới vòng 4 đội mạnh nhất. Tuy nhiên, vòng đấu này đã kết thúc cho Chelsea sau trận thua trước Liverpool bằng “bàn thắng ma”.

Mùa giải 2005-06 của Chelsea bắt đầu với trận đấu tranh Cúp FA Community Shield với Arsenal, và The Blues đã giành chiến thắng với tỷ số 2-1 nhờ cú đúp của tiền đạo Didier Drogba. Tuy nhiên, mùa giải này chỉ có thể xem là tạm chấp nhận được khi Chelsea chỉ giành được 1 chức vô địch quốc gia tại giải Ngoại hạng Anh.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 6

Chelsea tiếp tục giành chức vô địch giải Ngoại hạng Anh với thành tích 29 trận thắng, 4 trận hòa và 5 trận thua. Trong số đó, trận thắng 3-0 trước Manchester United là đáng chú ý. Tuy nhiên, Chelsea đã bất ngờ bị loại khỏi Cup Liên Đoàn Anh khi để thua Charlton Athletic, một câu lạc bộ đến từ giải hạng dưới. Trong trận đấu này, Chelsea đã bị cầm chân 1-1 trên sân nhà và thất bại trong loạt sút luân lưu.

Tại Cúp FA, Chelsea đã dừng chân trước đối thủ Liverpool sau khi để đối thủ này nhanh chóng dẫn trước 2-0. Dù Drogba đã ghi bàn rút ngắn tỷ số, nhưng Chelsea đã thất bại với tỷ số 1-2 và bị loại khỏi giải đấu.

Trên đấu trường châu Âu, Chelsea đã gặp lại Barcelona và đã thất bại với tỷ số 1-2 trên sân nhà ở trận lượt đi, và chỉ có kết quả hòa 1-1 trên sân Nou Camp. Do đó, The Blues đã bị loại khỏi giải đấu.

Mùa hè năm 2006, Chelsea đã ký hợp đồng với tiền đạo Andriy Shevchenko với mức phí 30 triệu bảng, nhưng đây là một bản hợp đồng có thể bị xem là hớ khi Shevchenko không thể tỏa sáng và mờ nhạt trước khi bị Mourinho cho dự bị. Mùa giải 2006-07 mở đầu khi đội bóng áo xanh để thua trận tranh Siêu cúp nước Anh trước Liverpool với tỉ số 1-2. Tiếp theo, đây cũng là mùa giải Chelsea không thể bảo vệ thành công ngôi vô địch Giải Ngoại hạng Anh. Câu lạc bộ xếp vị trí thứ 2 chung cuộc sau Manchester United. Mặc dù mất ngôi vô địch vào tay đối thủ đến từ Manchester nhưng Chelsea của Mourinho vẫn có thêm 2 danh hiệu từ Cúp FA và Cup Liên Đoàn Anh. Đối thủ tại 2 trận chung kết ấy chính là kình địch lâu năm của The Blues, câu lạc bộ Arsenal và tân vương Manchester United. Tại trận chung kết Cúp Liên Đoàn diễn ra tại Sân vận động Thiên niên kỷ ở Cardiff, Arsenal sớm có bàn thắng vượt lên dẫn trước nhờ bàn thắng của Theo Walcott nhưng với cú đúp của chân sút tốt nhất của Chelsea những mùa giải gần đây, Didier Drogba đã giúp Chelsea lật ngược thế cờ và giành được danh hiệu đầu tiên của mùa giải. Còn trận chung kết FA Cup tiếp đón Manchester United diễn ra trên Sân vận động Wembley, vẫn là bàn thắng của tiền đạo Drogba đã giúp Chelsea vượt qua MU để có được danh hiệu thứ 2 trong mùa giải. Tại UEFA Champions League năm 2007, Chelsea một lần nữa lọt vào vòng tứ kết, nhưng họ lại tiếp tục dừng bước trước đối thủ quen thuộc Liverpool. Cả hai lượt trận khép lại tổng tỉ số hòa 1-1 với chiến thắng 1-0 cho mỗi đội, trong loạt sút luân lưu, Chelsea với 2 pha đá hỏng ăn của Arjen Robben và Geremi Njitap đã giúp cho Liverpool có chiến thắng qua đó khiến Chelsea bị loại.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 7

Mùa giải 2007-08 được coi là mùa giải cuối cùng mà José Mourinho dẫn dắt Chelsea. Truyền thông đưa tin rằng ông đặc biệt này đã có xích mích với chủ sở hữu người Nga, Roman Abramovich về việc Mourinho ép tiền đạo Andriy Shevchenko phải ngồi dự bị. Chelsea bắt đầu mùa giải bằng trận thua trước Manchester United tại trận tranh Siêu cúp nước Anh. Sau 120 phút với tỉ số hòa 1-1, hai đội tiến đến loạt sút luân lưu và danh hiệu đã thuộc về MU sau khi ba cầu thủ của Chelsea là Frank Lampard, Claudio Pizarro và Shaun Wright-Philipps đá hỏng. Khi Giải ngoại hạng Anh diễn ra, Chelsea bắt đầu thuận lợi với 10 điểm sau 4 trận đầu. Tuy nhiên, tại vòng 5, họ bất ngờ thua Aston Villa với tỉ số 2-0 và sau đó để Blackburn Rovers cầm hòa trên sân nhà. Cộng với mối quan hệ bất đồng giữa Mourinho và Abramovich, vào ngày 20 tháng 9, Mourinho bị sa thải chính thức và ông được thay thế bởi Avram Grant. Nhưng Avram Grant chỉ giúp Chelsea giành ngôi á quân tại giải vô địch quốc gia và sau đó là trận thua 1-2 trước câu lạc bộ Tottenham Hotspur tại trận chung kết Cúp Liên Đoàn. Và cay đắng hơn, năm đó Chelsea đã vào chơi trận chung kết UEFA Champions League 2008 gặp Manchester United. Sau 120 phút hòa nhau 1-1, trong loạt sút luân lưu, tưởng chừng chức vô địch đã thuộc về Chelsea sau pha đá hỏng của Cristiano Ronaldo bên phía MU, nhưng bất ngờ trung vệ John Terry lại trượt chân trong loạt sút của mình dẫn đến quả bóng chạm cột dọc và bay ra ngoài. Sau đó, pha đá của Nicolas Anelka bị thủ môn Edwin van der Sar cản phá dẫn đến thất bại của Chelsea. Khi mùa giải kết thúc, Avram Grant phải ra đi vì đội bóng lọt vào vị trí nhì cả ba giải đấu.

Thời kì hậu Mourinho

Trước khi mùa giải 2008-2009 bắt đầu, Chelsea đã bổ nhiệm huấn luyện viên Luiz Felipe Scolari để dẫn dắt đội bóng. Scolari đã giúp Chelsea dẫn đầu bảng xếp hạng sau 13 vòng đấu, nhưng sau đó đội bóng đã gặp phải nhiều khó khăn và rơi xuống vị trí thứ tư trên bảng xếp hạng. Vì vậy, Scolari đã bị sa thải và được thay thế bởi huấn luyện viên tạm quyền Guus Hiddink từ Hà Lan. Dù Hiddink không giúp Chelsea giành được chức vô địch, nhưng ông đã giúp đội bóng đứng thứ ba trên bảng xếp hạng và giành được chiếc Cúp FA.

Tại Cúp châu Âu, Chelsea đã vào đến bán kết và gặp Barcelona. Lượt đi trên sân của Barca, Chelsea đã cầm chân đối thủ và không để thua. Lượt về tại Stamford Bridge, Chelsea đã vượt lên dẫn trước nhưng bị từ chối hai quả penalty và đối thủ đã cân bằng tỉ số ở phút 90+3, qua đó giành vé vào chơi trận chung kết. Chelsea đã bị loại do luật bàn thắng trên sân khách.

Sau khi kết thúc mùa giải, Hiddink đã rời Chelsea và được thay thế bởi Carlo Ancelotti từ AC Milan.

Trong mùa giải 2009-10, huấn luyện viên Ancelotti đã thể hiện tài năng của mình khi giúp Chelsea đánh bại Man Utd trong trận Siêu Cúp nước Anh và đăng quang vô địch Giải Ngoại hạng Anh lần thứ 4 trong lịch sử. Đây được coi là một mùa giải căng thẳng đối với đội bóng, bởi vì cho đến vòng 32, Chelsea vẫn đứng sau Man Utd với 2 điểm kém hơn. Tại vòng đấu thứ 33, được coi là trận đấu quyết định cho ngôi vô địch, Chelsea đã đánh bại Man Utd 2-1 trên sân Old Trafford của đối thủ, mặc dù đội bóng của họ phải chịu sức ép từ cổ động viên đối phương. Với chiến thắng này, Chelsea đã vượt lên trên MU để giành ngôi đầu bảng. Trong vòng đấu cuối cùng, cả Chelsea lẫn Man Utd đều cạnh tranh cho ngôi vô địch với khoảng cách chỉ là 1 điểm. Tuy nhiên, Chelsea đã đại thắng Wigan Athletic với tỉ số 8-0, trong đó có cú hat-trick của Didier Drogba, qua đó giành chiến thắng chung cuộc và lên ngôi vô địch lần thứ 4. Ancelotti cũng giúp Chelsea đăng quang Cúp FA khi đội bóng đã vượt qua những đối thủ khó chịu để đến với trận chung kết. Drogba đã có một bàn thắng quyết định để giúp Chelsea đánh bại Portsmouth với tỉ số 1-0. Trong Cúp Liên Đoàn, Chelsea đã đạt được trận đấu thứ 3 trước khi thất bại 3-4 trong loạt sút luân lưu với Blackburn Rovers. Trong khi đó, tại UEFA Champions League, Chelsea đã vượt qua vòng bảng với vị trí số 1. Tuy nhiên, đội bóng đã dừng cuộc chơi tại vòng 1/16 khi để thua Inter Milan với tỉ số 1-2 ở lượt đi và 0-1 ở lượt về. Mặc dù không thể giúp Chelsea đăng quang Cúp châu Âu, nhưng cú đúp danh hiệu trong mùa đầu tiên dẫn dắt đội bóng là một thành công đáng kể của Ancelotti và Chelsea.

Mùa giải 2010-11 thực sự là một năm khó khăn đối với Chelsea khi họ phải đối mặt với nhiều thất bại và không giành được bất kỳ danh hiệu nào. Sau khi thất bại trong trận Siêu Cúp đầu mùa, Chelsea đã không thể cạnh tranh với Manchester United trên bảng xếp hạng và mất điểm trong nhiều trận đấu lớn. Việc sa thải huấn luyện viên Carlo Ancelotti sau mùa giải cũng là một phần trong quá trình tái cấu trúc của câu lạc bộ.

Trong kỳ chuyển nhượng mùa đông, Chelsea đã chi tiêu rất lớn để mua sắm Fernando Torres và David Luiz, nhưng chỉ có David Luiz chơi tốt trong màu áo Chelsea trong khi Torres lại không thể tái hiện phong độ của mình ở Liverpool. Với hàng thủ không đủ chắc chắn và hàng công mất điểm tự tin, Chelsea đã không thể cạnh tranh với những đối thủ mạnh nhất.

Tổng kết lại, mùa giải 2010-11 là một mùa giải đáng quên đối với Chelsea khi họ không giành được bất kỳ danh hiệu nào và chỉ có thể đứng thứ hai trên bảng xếp hạng. Sau đó, câu lạc bộ đã đưa về Stamford Bridge nhà cầm quân mới là Andre Villas-Boas để thay thế cho Carlo Ancelotti.

Khẳng định vị thế tại Châu Âu

Vào mùa hè năm 2011, Chelsea đã tìm được một người thay thế cho huấn luyện viên Ancelotti, đó là người Bồ Đào Nha André Villas-Boas, một huấn luyện viên trẻ tuổi. Ông Villas-Boas vừa giúp Porto giành chiến thắng tại UEFA Europa League mùa trước và được gọi là “Mourinho thứ hai”. Tuy nhiên, mặc dù được kỳ vọng rất nhiều, Villas-Boas không thể giúp Chelsea đạt được thành tích tốt tại Giải Ngoại hạng Anh. Đầu tiên, Chelsea thua Manchester United 1-3 vào tháng 9 năm 2011, sau đó là thất bại 3-5 đầy xấu hổ trước đối thủ cùng thành phố Arsenal trên sân nhà, và kết thúc là thua Liverpool 1-2 trong cả giải vô địch quốc gia và 0-2 tại Cúp Liên đoàn.

Vào tháng 3 năm 2012, sau trận thua 0-1 trên sân của West Brom, sự kiên nhẫn của Abramovich đã đạt đến giới hạn, và ngay sau trận đấu đó, Chelsea đã quyết định sa thải huấn luyện viên người Bồ Đào Nha và thay thế bằng trợ lý Roberto Di Matteo. Sau đó, Di Matteo đã giúp Chelsea thi đấu rất tốt. Trước đó, Chelsea đã thua 1-3 trước Napoli ở UEFA Champions League, nhưng câu lạc bộ đã chơi cực kỳ xuất sắc ở trận lượt về, đánh bại đối thủ 4-1 để giành vé vào vòng tứ kết. Tiếp đó, Chelsea đánh bại Benfica với tổng tỉ số 3-1 (1-0 lượt đi và 2-1 lượt về) để vào vòng bốn đội mạnh nhất. Tại bán kết, Chelsea đấu với đối thủ cũ Barcelona. Ở trận lượt đi trên sân nhà, Drogba đã ghi bàn duy nhất giúp Chelsea thắng 1-0. Tại trận lượt về ở Nou Camp, mặc dù Barca dẫn trước 2-0, nhưng Chelsea đã rút ngắn tỉ số và Torres đã ghi bàn ấn định tỉ số hòa 2-2, giúp Chelsea giành vé vào chung kết. Đối thủ cuối cùng của Chelsea là câu lạc bộ Bayern Munich, đồng thời là đội chủ nhà của trận chung kết.

Trong trận Chung kết UEFA Champions League 2012, Chelsea đã gặp khó khăn khi Thomas Müller của Bayern Munich ghi bàn mở tỉ số vào phút 85. Nhưng chỉ vài phút sau đó, Didier Drogba đã ghi bàn đánh đầu gỡ hòa 1-1. Trận đấu tiếp tục bước vào hiệp phụ và Bayern Munich được hưởng một quả 11m, nhưng thủ môn Petr Čech đã cản phá thành công. Trận đấu kết thúc với tỉ số hòa 1-1 và phải phân định thắng thua trên loạt sút luân lưu. Chelsea đã giành chiến thắng 4-3 sau loạt sút luân lưu và đưa cúp bạc UEFA Champions League về London lần đầu tiên trong lịch sử. Ngoài cúp châu Âu, Chelsea cũng giành được danh hiệu FA Cup khi đánh bại Liverpool với tỉ số 2-1.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 8

Sau khi đăng quang ở UEFA Champions League, Chelsea trở thành điểm đến hấp dẫn của nhiều cầu thủ. Nhờ số tiền kiếm được từ mùa giải trước, Chelsea đã có thêm những tân binh chất lượng trong đội hình như ngôi sao trẻ nổi tiếng của bóng đá Bỉ Eden Hazard, Oscar dos Santos và César Azpilicueta. Đồng thời, Roberto Di Matteo được trao một bản hợp đồng chính thức sau những thành tích ấn tượng mùa giải trước.

Chelsea bắt đầu mùa giải bằng một thất bại đau đớn 1-4 trước Atletico Madrid, sau đó cũng để thua Manchester City 2-3 ở trận tranh Siêu Cúp. Mặc dù vậy, Di Matteo giúp Chelsea có một khởi đầu thuận lợi trong giải Ngoại hạng Anh bằng cách thắng 7 và hòa 1 trong 8 trận đầu tiên. Tuy nhiên, sau khi thua Manchester United 2-3, Chelsea đã trải qua một chuỗi 6 trận không thắng tại giải Ngoại hạng Anh. Đồng thời, Chelsea cũng bị loại ngay từ vòng bảng Cúp châu Âu sau trận thua 0-3 trước Juventus, trở thành đội bóng giữ chức vô địch ngắn nhất trong lịch sử Champions League.

Với những kết quả tệ hại đó, Roberto Di Matteo đã bị sa thải và được thay thế bằng Rafael Benítez. Mặc dù bị sa thải, Di Matteo vẫn ghi danh vào lịch sử Chelsea khi là người đầu tiên đưa câu lạc bộ lên ngôi vô địch Champions League.

Đúng vậy, sau khi Benitez lên dẫn dắt Chelsea, đội bóng không thể giành được danh hiệu ở hai giải cúp quốc nội như Cúp FA và Cúp Liên Đoàn. Tuy nhiên, Chelsea đã có một màn trình diễn ấn tượng tại UEFA Europa League khi tiến thẳng đến trận chung kết và giành chiến thắng trước Benfica. Với chiến thắng này, Chelsea đã trở thành đội bóng đầu tiên trong lịch sử giải đấu giành được cả hai danh hiệu châu Âu trong vòng 2 mùa giải. Trong trận chung kết, Fernando Torres đã ghi bàn mở tỉ số cho Chelsea trước khi Óscar Cardozo gỡ hòa cho Benfica từ chấm 11m. Tuy nhiên, ở phút bù giờ thứ 3 của trận đấu, Branislav Ivanović đã ghi bàn thắng quyết định để đưa Chelsea giành chiến thắng 2-1 và vô địch UEFA Europa League

Nhiệm kỳ thứ 2 của Mourinho (2013-2015)

Vào ngày 3 tháng 6 năm 2013, Chelsea thông báo tái bổ nhiệm Jose Mourinho với hợp đồng 4 năm. Ông bắt đầu nhiệm kỳ bằng trận đấu tranh Siêu cúp Châu Âu với nhà vô địch UEFA Champions League 2012-2013 là Bayern Munich. Chelsea đã cầm hòa 2-2 trong thời gian chính thức và hiệp phụ, nhưng thua 4-5 trên chấm phạt đền. Mùa giải đầu tiên của Mourinho tại Chelsea không thành công khi họ không giành được bất kỳ danh hiệu nào và kết thúc Premier League ở vị trí thứ 3. Họ cũng bị loại ở bán kết UEFA Champions League khi để thua Atletico Madrid 1-3 sau 2 lượt trận. Tuy nhiên, Mourinho cho rằng đó chỉ là mùa giải chuyển giao.

Mùa giải tiếp theo, Chelsea đã giành chức vô địch Premier League lần thứ 4 với 87 điểm, bỏ xa đội á quân Manchester City 8 điểm. Mourinho cũng giúp Chelsea giành League Cup khi đánh bại Tottenham Hotspur 2-0 trong trận chung kết. Tuy nhiên, Chelsea đã bị loại ở vòng 16 đội UEFA Champions League khi đối đầu với PSG và thất bại trước Bradford City ở vòng 4 FA Cup.

Mùa giải 2015-2016 của Chelsea bắt đầu bằng thất bại 0-1 trước Arsenal tại Siêu cúp Anh và sau đó, phong độ của đội bóng trở nên tệ hơn cùng với vụ lùm xùm của Mourinho với Eva Carneiro. Từ tháng 8 đến tháng 12, Chelsea chỉ giành được 5 chiến thắng trong số 19 trận và vào ngày 17 tháng 12, Mourinho đã bị sa thải sau khi thất bại 1-2 trước Leicester City.

Hậu nhiệm kỳ thứ 2 của Mourinho

Sau khi sa thải Mourinho, Guus Hiddink được mời về làm huấn luyện viên tạm quyền trong phần còn lại của mùa giải 2015–16. Đội bóng có được chuỗi 12 trận bất bại kể từ sau khi Mourinho bị sa thải, với 6 trận thắng và 6 trận hòa. Chuỗi trận kết thúc ngày 16 tháng 2 năm 2016 sau khi Chelsea để thua Paris Saint-Germain trong trận đấu lượt đi vòng 16 đội Champions League. Chelsea sau đó thua trong trận lượt về 2–1 trên sân nhà qua đó bị loại khỏi giải đấu vào ngày 9 tháng 3. Sau đó Chelsea tiếp tục bị loại khỏi FA Cup ngày 12 tháng 3 sau trận thua 2–0 trước Everton. Thành tích tại giải quốc nội được cải thiện khi từ vị trí thứ 16 với 1 điểm hơn nhóm xuống hạng đã leo lên vị trí thứ 8 sau màn ngược dòng khó tin với tỉ số 1–2 trên sân khách trước Southampton.

Thành tích đội bóng bắt đầu đi xuống sau trận hòa 1–1 thất vọng trên sân nhà trước Stoke City, và 2–2 cũng trên sân nhà trước West Ham, kết quả là Chelsea tụt xuống vị trí thứ 10. Chelsea có chiến thắng 4–1 trên sân của AFC Bournemouth, với lần đầu Eden Hazard ghi bàn trong mùa giải tại giải quốc gia, và sau đó là màn ngược dòng từ tỉ số 0–2 trước đối thủ Tottenham, để có trận hòa 2–2, Hazard một lần nữa ghi bàn để dập tắt hy vọng vô địch của Tottenham tại giải Premier League. Chelsea hòa 1–1 trên sân của Liverpool và hòa 1-1 trên sân nhà trước Leicester City, tại đây Claudio Ranieri– cựu huấn luyện viên của Chelsea, đã được xếp hàng chào danh dự tại vòng cuối. Cựu huấn luyện viên Juventus và huấn luyện viên đương nhiệm của đội tuyển Italia khi đó Antonio Conte được xác nhận là huấn luyện viên trưởng của Chelsea vào tháng 4 năm 2016.

Thời kỳ Antonio Conte (2016-2018)

Sau khi kết thúc UEFA Euro 2016, Antonio Conte bắt đầu làm việc cho mùa giải 2016-2017. Trước đó, ông đã giúp Italia tốt nghiệp giải đấu đó với thành tích tốt. Trong mùa giải đầu tiên dẫn dắt Chelsea, ông đã giúp đội vô địch Ngoại hạng Anh lần thứ 5 với 93 điểm. Đội cũng lọt vào chung kết FA Cup nhưng thua Arsenal với tỷ số 1-2.

Mùa giải sau đó, dù đã chiêu mộ Alvaro Morata từ Real Madrid với giá 58 triệu bảng, nhưng Chelsea bắt đầu mùa giải bằng trận hòa 1-1 trước Arsenal trước khi thua 1-4 trên chấm phạt đền tại Siêu cúp Anh. Đội thi đấu không ổn định và chỉ đứng thứ 5 ở Ngoại hạng Anh với 70 điểm, mất suất dự Champions League. Mặc dù sau đó ông giúp Chelsea đánh bại Man United 1-0 để giành chức vô địch FA Cup, nhưng Chelsea đã quyết định sa thải ông. Sau 2 năm dẫn dắt đội, Conte đã ra đi với 1 chức vô địch Ngoại hạng Anh và 1 chức vô địch FA Cup. Có vẻ như người sẽ thay thế Conte là Maurizio Sarri.

Thời kỳ Maurizio Sarri (2018-2019)

Vào hôm 14/7/2018, Chelsea thông báo ký hợp đồng 3 năm với cựu HLV của Napoli Maurizio Sarri, Sarri mang về Jorginho – trò cưng của ông ở Napoli với mức giá vào khoảng 57 triệu £, cùng thủ môn đắt giá nhất thế giới Kepa Arrizabalaga với mức giá 71 triệu £, ông mở đầu nhiệm kỳ bằng trận thua 0-2 trước Manchester City tại Siêu cup Anh, Sarri giúp đội bóng có 12 trận bất bại đầu muà trước khi thua Tottenham Hotspur 1-3 ở vòng 13, Chelsea kết thúc mùa 2018-19 khi đứng thứ 3 với 72 điểm, Sarri đồng thời đưa đội vào chung kết League Cup nhưng để Manchester City giành chiến thắng 4–3 trên chấm phạt đền sau khi hòa 0-0 cả trận, trong trận Maurizio Sarri muốn thực hiện quyền thay người để đưa Caballero – lão tướng dày dặn kinh nghiệm bắt penalty vào sân thay Kepa. Tuy nhiên, thủ môn người Tây Ban Nha đã kiên quyết từ chối ra sân khiến HLV Sarri rất bực tức.Tuy chỉ gắn bó 1 mùa nhưng ông đã giúp Chelsea vô địch UEFA Europa League lần thứ 2 với tỉ số 4–1 trước Arsenal trong trận chung kết và cũng là danh hiệu đầu tiên của ông trong sự nghiệp cầm quân.

Thời kỳ Frank Lampard (2019-2021)

Vào ngày 4 tháng 7 năm 2019, Lampard được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng mới của Chelsea, câu lạc bộ mà ông từng chơi bóng, ký kết hợp đồng 3 năm. Điều này đã làm cho ông trở thành HLV người Anh đầu tiên của Chelsea trong hơn 2 thập kỷ. Trong trận đầu tiên của Lampard cùng Chelsea, đội bóng đã thất bại trước Manchester United với tỷ số 0-4 tại vòng khai mạc mùa giải Premier League 2019-20. Đây là thất bại lớn nhất của một HLV Chelsea trong trận đầu tiên của họ kể từ khi Daniel Blanchflower dẫn dắt đội bóng này thất bại trước Middlesbrough vào ngày 7 tháng 2 năm 1978. Trong trận thứ hai của Lampard cùng Chelsea, đội bóng lại tiếp tục thất bại trước Liverpool tại trận tranh Siêu Cúp UEFA với tỷ số 1-5 trong loạt đấu súng, sau khi hai đội hòa nhau 1-1 trong thời gian thi đấu chính thức. Vào ngày 24 tháng 8 năm 2019, Lampard đã có chiến thắng đầu tiên cùng Chelsea trong giải Premier League khi đánh bại Norwich City ở trận đấu khách với tỷ số 3-2. Vào ngày 25 tháng 9 năm 2019, Chelsea đã giành chiến thắng đầu tiên trên sân nhà dưới sự dẫn dắt của Lampard khi đánh bại Grimsby Town với tỷ số 7-1 tại giải EFL Cup. Đội hình của Lampard trong trận đấu này có mười cầu thủ đến từ học viện, với Marc Guehi, Reece James, Tino Anjorin và Ian Maatsen đều được trao cơ hội ra sân, cùng với suất đá chính ngay từ đầu của Billy Gilmour. Lampard đã được trao giải Huấn luyện viên xuất sắc nhất tháng trong giải Premier League vào tháng 10 năm 2019, sau khi Chelsea giành được kết quả 100% trong tháng đó. Anh trở thành người thứ ba từng giành cả giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất tháng và Huấn luyện viên xuất sắc nhất tháng, sau Gareth Southgate và Stuart Pearce. Trên hành trình dẫn dắt Chelsea, Lampard giúp đội bóng giành vị trí thứ tư trên bảng xếp hạng. Đồng thời đưa đội vào chung kết FA cup nhưng thua Arsenal 1-2, còn tại Champions League Chelsea để thua nhà vô địch cuối mùa Bayern Munich 1-7 tại vòng 16 đội.

Ngày 25 tháng 1 năm 2021, Chelsea sa thải Lampard vì thành tích yếu kém của đội bóng, chưa đầy một ngày sau khi thắng Luton 3-1 ở Cup FA, ông đã bị sa thải sau khi Chelsea trải qua chuỗi trận tồi tệ ở giải Ngoại hạng khi thua 5/8 vòng đấu gần nhất – kết quả khiến đội bóng này tụt xuống tận thứ 9 trên bảng xếp hạng.

Thời kỳ Thomas Tuchel (2021-2022)

Thomas Tuchel đã ký hợp đồng với Chelsea kéo dài 18 tháng, có thêm tùy chọn gia hạn thêm 1 năm, chỉ 1 ngày sau khi Frank Lampard bị sa thải. Trước đó, ông đã bị sa thải khỏi PSG vào ngày Giáng sinh, dù ông đã giúp đội bóng Pháp vào chung kết Champions League lần đầu tiên nửa năm trước. Tuchel đã có chuỗi 14 trận bất bại, nhưng kết thúc thất bại 2-5 thảm hại trên sân nhà trước West Bromwich Albion vào ngày 3 tháng 4. Tuy nhiên, ông đã giúp Chelsea lọt vào trận chung kết FA Cup, nhưng để thua 0-1 trước Leicester City, và giúp Chelsea về thứ 4 cuối mùa tại Ngoại hạng Anh.

Tuchel đã đưa Chelsea vào chung kết Champions League sau khi đánh bại Real Madrid 3-1 ở bán kết, và trở thành huấn luyện viên đầu tiên lọt vào 2 trận chung kết liên tiếp của Champions League với 2 câu lạc bộ khác nhau. Cuối cùng, ông đã giúp Chelsea vô địch Champions League lần thứ 2 với chiến thắng 1-0 trước Manchester City trong trận chung kết. Chỉ 6 ngày sau đó, Chelsea thông báo gia hạn hợp đồng với Tuchel đến hè 2024.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 9

Chelsea đã giành được danh hiệu Siêu cúp châu Âu thứ 2 khi đánh bại Villarreal CF 6-5 trên chấm luân lưu sau khi hòa 1-1 trong hiệp phụ. Họ cũng giành danh hiệu FIFA Club World Cup 2021 lần đầu tiên khi đánh bại Palmeiras 2-1 sau hiệp phụ ở trận chung kết.

Tuy nhiên, Chelsea đã thất bại tại Champions League khi thua Real Madrid 5-4 tại tứ kết, cũng như thua Liverpool ở chung kết Cup Liên đoàn và FA Cup đều sau loạt sút phạt đền, và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 3 tại Ngoại hạng Anh.

Vào ngày 18 tháng 4 năm 2021, Chelsea đã được công bố là một trong các câu lạc bộ sáng lập của giải đấu ly khai châu Âu The Super League, nhưng sau đó đã tuyên bố rút lui khỏi giải đấu do sức ép từ công chúng.

Kỷ nguyên Boehly–Clearlake

Sự ra đi của chủ tịch Roman Abramovich

Vào ngày 26/2/2022, Roman Abramovich quyết định ủy quyền Chủ tịch Chelsea cho Quỹ từ thiện của CLB. Tuy nhiên, các ủy viên của Quỹ từ thiện chưa đồng ý lời đề nghị này vì lo ngại về sự tương thích giữa hoạt động từ thiện và quản lý câu lạc bộ, cũng như sự không chắc chắn về vai trò của đại diện trong Hội đồng quản trị. Sau đó, vào đầu tháng 3, Abramovich tuyên bố bán Chelsea sau 19 năm sở hữu và quyên góp tất cả thu nhập ròng cho các nạn nhân chiến tranh tại Ukraine và xoá nợ số tiền 1,5 tỷ bảng. Ngày 10 tháng 3, chính phủ Anh áp đặt các lệnh trừng phạt đối với Abramovich liên quan đến Chelsea. Tuy nhiên, câu lạc bộ vẫn được cấp giấy phép đặc biệt để tiếp tục hoạt động và nhận tiền từ bản quyền phát sóng và các giải đấu.

Vào ngày 7 tháng 5 năm 2022, Chelsea xác nhận rằng một nhóm sở hữu mới đã chấp thuận các điều khoản để mua lại CLB. Nhóm này do Todd Boehly, Clearlake Capital, Mark Walter và Hansjörg Wyss dẫn đầu.

HLV Graham Potter thay thế Tuchel

Sau khi đã tròn 100 ngày lên nắm quyền tại đội bóng London Chelsea thay thế cho Roman Abramovich, Todd Boehly – đồng chủ tịch, đã quyết định sa thải HLV người Đức Thomas Tuchel vào ngày 7/9/2022. Ông không chịu đựng được việc Chelsea trình diễn quá tệ với 2 trận thua trong 6 trận đầu tiên của giải Ngoại hạng Anh và thất bại trước Dinamo Zagreb ở trận đấu đầu tiên của Champions League.

Ngay vào chiều hôm sau, ngày 8/9/2022, Chelsea chính thức bổ nhiệm HLV Graham Potter để thay thế Tuchel với bản hợp đồng trị giá 15 triệu bảng và “giải phóng” Potter. Ông sẽ đưa theo một số thành viên của ban huấn luyện Brighton đến Stamford Bridge, bao gồm huấn luyện viên Bjorn Hamberg và Billy Reid cộng với trợ lý trưởng tuyển dụng Kyle Macaulay. Bản hợp đồng này có thời hạn 5 năm.

Tuy nhiên, vào ngày 2/4/2023, Chelsea đã chính thức chia tay HLV Graham Potter chỉ một ngày sau khi đội bóng thất bại trước Aston Villa và rơi xuống vị trí nửa dưới bảng xếp hạng.

 

Sân vận động

Chelsea chỉ có một sân nhà duy nhất là Stamford Bridge, nơi họ đã thi đấu từ ngày thành lập. Sân được mở cửa chính thức vào ngày 28 tháng 4 năm 1877 và trong 28 năm đầu tiên, sân này chủ yếu được sử dụng bởi London Athletic Club để tổ chức các sự kiện thể thao khác ngoài bóng đá. Năm 1904, doanh nhân Gus Mears và em trai Joseph đã mua lại sân cùng với một khu đất rộng lớn gần đó (trước đây là khu vườn chợ lớn) để tổ chức các trận đấu bóng đá trên diện tích rộng 12,5 mẫu Anh (51.000 m²). Stamford Bridge được thiết kế bởi kiến trúc sư bóng đá nổi tiếng Archibald Leitch, người cũng thiết kế các sân Ibrox, Craven Cottage và Hampden Park cho gia đình Mears. Trái với hầu hết các câu lạc bộ bóng đá khác, Chelsea đã được thành lập vì Stamford Bridge.

Ban đầu, Stamford Bridge được thiết kế như một chiếc bát mở với một mái che và có thể chứa được khoảng 100.000 người. Vào những năm đầu thập niên 1930, phần khán đài phía nam được lắp mái che bao phủ một phần của nó. Hiện nay, phần đó được gọi là “Shed End” – nơi cư trú của các cổ động viên trung thành và có tiếng nói nhất của Chelsea, đặc biệt là trong những năm 1960, 70 và 80.

Tiểu sử Chelsea - hành trình khẳng định vị thế ông lớn tại Châu Âu 10

Vào đầu những năm 1970, các chủ sở hữu của Stamford Bridge đã thông báo về kế hoạch hiện đại hóa sân vận động này bằng cách xây dựng một sân vận động hiện đại với sức chứa 50,000 chỗ ngồi. Việc xây dựng bắt đầu từ Khán đài phía Đông vào năm 1972 nhưng dự án đã gặp nhiều trở ngại và không được hoàn thành. Điều này đã gây ra rất nhiều vấn đề cho câu lạc bộ và họ gần như phá sản, đỉnh điểm là việc phải bán quyền sử dụng cho các nhà phát triển bất động sản. Sau một thời gian dài tranh chấp pháp lý, tương lai của Chelsea tại sân mới đã được đảm bảo vào giữa những năm 1990 và kế hoạch cải tạo sân được tiếp tục. Khán đài phía bắc, tây và nam của sân được chuyển thành khán đài ngồi và được đưa sát gần hơn với mặt sân. Quá trình hoàn thành vào năm 2001.

Trong giai đoạn Bates, khi Stamford Bridge được tái phát triển, nhiều cơ sở vật chất đã được xây dựng, bao gồm hai khách sạn, căn hộ, quán bar, nhà hàng, Chelsea Megastore và một địa điểm thu hút khách du lịch được gọi là Chelsea World of Sport. Mục đích của những cơ sở vật chất này là tăng thêm thu nhập để hỗ trợ hoạt động kinh doanh của câu lạc bộ bóng đá. Tuy nhiên, chúng không thành công như mong đợi và trước khi Abramovich tiếp quản vào năm 2003, các khoản nợ đã trở thành gánh nặng với câu lạc bộ. Ngay khi tiếp quản, quyết định được đưa ra là loại bỏ thương hiệu “Chelsea Village” và tập trung hoàn toàn vào Chelsea như một câu lạc bộ bóng đá. Tuy nhiên, sân vận động vẫn được coi là một phần của “Chelsea Village” hay “The Village”.

Chelsea Pitch Owners là một tổ chức phi lợi nhuận, các cổ động viên là cổ đông, sở hữu quyền sử dụng Stamford Bridge, mặt sân và cửa vào được đặt tên theo Chelsea. Tổ chức này được thành lập để ngăn chặn việc bán sân cho các nhà đầu tư bất động sản. Để sử dụng tên Chelsea FC, câu lạc bộ phải thi đấu tại Stamford Bridge, nếu chuyển sang sân vận động mới, họ phải thay đổi tên. Sân tập của Chelsea nằm ở Cobham, Surrey, và được hoàn thiện vào năm 2007 sau khi chuyển tới đó từ Harlington năm 2004, nơi trước đó được QPR sử dụng từ năm 2005.

Từ năm 1905, Stamford Bridge đã được sử dụng cho nhiều sự kiện thể thao quan trọng, bao gồm Chung kết FA Cup từ 1920 đến 1922, mười trận bán kết FA Cup (gần nhất là năm 1978), mười trận FA Charity Shield (lần cuối là năm 1970) và ba trận đấu quốc tế của đội tuyển Anh, lần cuối vào năm 1932. Nơi đây cũng là nơi diễn ra trận Chung kết UEFA Women’s Champions League năm 2013.

Năm 1905, trận đấu rugby union giữa All Blacks và Middlesex đã diễn ra tại đây, và năm 1914, trận đấu bóng chày giữa New York Giants và Chicago White Sox cũng được tổ chức tại đây. Năm 1918, đây là nơi diễn ra trận đấu quyền Anh giữa nhà vô địch thế giới hạng ruồi Jimmy Wilde và Joe Conn. Đường chạy quanh sân từng được sử dụng cho cuộc đua ô tô từ năm 1928 tới 1932, đua chó từ 1933 tới 1968 và đua xe cỡ nhỏ vào năm 1948. Năm 1980, Stamford Bridge đã tổ chức trận đấu cricket có đèn chiếu sáng đầu tiên tại Vương quốc Anh giữa Essex và West Indies. Năm 1997, đây cũng là sân nhà của đội bóng bầu dục Mỹ London Monarchs.

Chủ sở hữu hiện tại của câu lạc bộ cho rằng cần có một sân vận động lớn hơn để giúp Chelsea cạnh tranh với các đối thủ có sân với sức chứa lớn hơn như Arsenal và Manchester United. Tuy nhiên, do nằm cạnh một tuyến đường chính và hai đường xe lửa, các cổ động viên chỉ có thể vào sân thông qua đường Fulham Road, gặp khó khăn trong việc mở rộng do quy định về an toàn và sức khỏe. Câu lạc bộ luôn khẳng định muốn giữ Stamford Bridge là sân nhà hiện tại, nhưng vẫn có động thái để chuyển đến một vài địa điểm gần kề bao gồm Trung tâm triển lãm Earls Court, Trạm điện Battersea và Doanh trại Chelsea. Tháng Mười năm 2011, câu lạc bộ đề xuất mua lại quyền sử dụng đất tại Stamford Bridge nhưng bị các cổ đông Chelsea Pitch Owners bác bỏ. Tháng Năm năm 2012, câu lạc bộ đưa ra lời đề nghị mua Trạm điện Battersea để xây dựng sân vận động mới, nhưng lại để thua một tập đoàn từ Malaysia. Sau đó, câu lạc bộ đã lên kế hoạch xây dựng lại Stamford Bridge với sức chứa 60.000 chỗ ngồi.

 

Danh hiệu

Quốc Nội

Quốc gia

  •  First Division / Premier League

Vô địch (6):1954–55, 2004–05, 2005–06, 2009–10, 2014–15, 2016–17

  • Second Division / Championship

Vô địch (2):1983–84, 1988–89

CÚP

  •  FA Cup

Vô địch (8):1969–70, 1996–97, 1999–2000, 2006–07, 2008–09, 2009–10, 2011–12, 2017–18

  •  Football League Cup

Vô địch (5):1964–65, 1997–98, 2004–05, 2006–07, 2014–15

  •  FA Community Shield

Vô địch (4):1955, 2000, 2005, 2009

  • Full Members’ Cup

Vô địch (2):1985–86, 1989–90

Giải Thế Giới

  • FIFA Club World Cup

Vô địch (1):2021

Châu Âu

  •  UEFA Champions League

Vô địch (2):2011–12,2020–21

  •  UEFA Europa League

Vô địch (2):2012–13, 2018–19

  •  UEFA Cup Winners’ Cup

Vô địch (2):1970–71, 1997–98

  •  UEFA Super Cup

Vô địch (2):1998, 2021

Cú Đúp

  • 1997–98: League Cup và European Cup Winners’ Cup
  • 2004–05: League và League Cup
  • 2006–07: FA Cup và League Cup
  • 2009–10: Premier League và FA Cup
  • 2011–12: FA Cup và UEFA Champions League
  • 2014–15: Premier League và League Cup

Danh sách cầu thủ của CLB Chelsea mùa giải 2022/2023 mới nhất

  • Thủ Môn : Edouard Mendy, Kepa Arrizabalaga, Gabriel Slonina, Marcus Bettinelli.
  • Hậu Vệ : Wesley Fofana, Benoît Badiashile, Kalidou Koulibaly, Trevoh Chalobah, Thiago Silva, Marc Cucurella, Ben Chilwell, Lewis Hall, Reece James, César Azpilicueta.
  • Tiền Vệ : N’Golo Kanté, Denis Zakaria, Enzo Fernández, Mateo Kovacic, Conor Gallagher, Ruben Loftus-Cheek, Carney Chukwuemeka, Andrey Santos, Mason Mount, Kai Havertz.
  • Tiền đạo : Raheem Sterling, Mykhaylo Mudryk, Christian Pulisic, Hakim Ziyech, Noni Madueke, João Félix, Armando Broja, Pierre-Emerick Aubameyang, David Datro Fofana.
Sport60s
Sport60shttps://sport60s.vn
Bóng Đá 60s cập nhật tin tức mới nhất 24h qua, tường thuật trực tiếp bóng đá, xem bóng đá trực tuyến, bảng xếp hạng, lịch thi đấu, kết quả bóng đá hôm nay
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

TIN MỚI NHẤT